80s toys - Atari. I still have
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 35

 Cổ Lạc Nhi bị hắn liên tiếp hỏi thiếu chút nữa khiến cho hôn mê, ngạc nhiên nhìn Đông Phong Túy.
Từ lúc nào hoàng đế lười trở nên nói nhiều như vậy?
Rất chân thành trả lời.
"Hoàng thượng, ta không biết trong lòng hắn coi ta như thế nào, nhưng nó không ảnh hưởng đến việc ta thích hắn. Về phần chuộc thân, tự ta sẽ nghĩ cách, ta sẽ không dựa vào hắn."
Trong lòng có một chút nhàn nhạt buồn.
Đúng vậy, Đạp Tuyết công tử là người cỡ nào chứ.
Nàng, chẳng qua chỉ là một trong rất nhiều nữ tử thích hắn thôi.
Đông Phong Túy không trả lời nàng.
Lẳng lặng đứng, nhìn nàng, trong mắt sáng rực khác thường.
Chưa từng gặp qua một nữ tử to gan dám thừa nhận tình cảm của mình như vậy?
Yêu không cần hồi báo, trên đời này có sao?
"Lạc Nhi, " Đông Phong Túy thật lâu mới nói, "Nếu như trẫm muốn ngươi làm phi tử chính thức của trẫm, phi tử danh phù kỳ thực, ngươi có nguyện ý không?"
Cổ Lạc Nhi càng thêm ngạc nhiên nhìn Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, người không hiểu lời ta nói sao? Ta thích Đạp Tuyết công tử."
"Đây là hai việc khác nhau. Làm phi tử của trẫm, ngươi sẽ có địa vị cùng đặc quyền tối cao. Ngươi muốn gì, cũng có thể nói với trẫm."
Cổ Lạc Nhi không chút nghĩ ngợi một mực từ chối.
"Hoàng thượng, ta chưa từng nghĩ tới muốn đặc quyền cùng địa vị. Xin thứ cho Lạc Nhi không thể làm phi tử chính thức của người."
Nàng bây giờ chỉ là Tiên phi trên danh nghĩa, đương nhiên được lợi dụng một chút địa vị cùng thân phận này.
Không cần cũng uổng.
Thế nhưng, nàng không hề thích những thứ này.
Đông Phong Túy lại hỏi: "Nếu như Đạp Tuyết công tử không muốn cưới ngươi?"
"Ta chỉ lấy người trong lòng ta, nếu không, ta thà không lấy chồng."
Cổ Lạc Nhi nói như chém đinh chặt sắt.
Song, ngay tại thời điểm Đông Phong Túy toan vỗ tay tán thưởng hành động trinh liệt của nàng, đã thấy nàng mặt dày chạy tiến đến.
Kéo tay áo hắn mà nói: "Hoàng thượng, người sẽ không bức ta, đúng không? Ừm, người là Thiên Tử, thiên hạ độc tôn, làm sao có thể bức một nữ tử yếu đuối được."
Đông Phong Túy vừa bực mình vừa buồn cười.
Thiên hạ độc tôn? Lúc này nàng mới biết hắn là thiên hạ độc tôn.
Lúc nàng chỉnh hắn sao không nghĩ đến những thứ này?
Ban ngày hại hắn mở to mắt nằm bò trên giường nửa ngày, phải chịu bao nhiêu là giày vò.
May là sau đó ra ngoài hoạt động gân cốt, bằng không, hắn chịu khổ đến cỡ nào không biết.
Đông Phong Túy hữu ý vô ý liếc mắt nhìn nơi bị thương trên ngực Cổ Lạc Nhi.
Khẩu khí nhàn nhạt nói: "Trẫm không bức ngươi. Không còn sớm, gột rửa rồi đi ngủ đi."
Hắn không bức nàng, nhưng , tim nàng vẫn không thoát khỏi bàn tay hắn.
Không phải sao?
"Oa, thật tốt quá. Hoàng thượng, ta biết người là người tốt mà."
Cổ Lạc Nhi nói xong, liền nhảy chân sáo chạy đi tắm.



Chương 102: Trao đổi
Đông Phong Túy nhìn bóng lưng nàng nhảy nhót, hơi có chút thất thần.
Theo ý nàng, hắn chính là người tốt?
Chờ đến một ngày nào đó, nàng biết được hắn chính là Đạp Tuyết công tử, Đạp Tuyết công tử chính là hắn, nàng sẽ có phản ứng ra sao?
Đông Phong Túy chợt có chút buồn bực khó hiểu.
Dường như, cứ thế gạt nàng, ở trước mặt nàng sắm hai thân phận không phải chuyện thỏa đáng.
Đúng là, ban đầu hắn chỉ muốn lợi dụng nàng một chút.
Nàng là người đầu tiên không sợ Nguyệt quý phi, là người chỉnh Nguyệt quý phi chạy trối chết.
Nàng từ trên trời rơi xuống, là người không có bất luận thân phận bối cảnh ở Vô Ưu quốc.
Như vậy, đó là vì nàng tới để thay đổi hậu cung chăng.
Đây chính là nguyên nhân hắn cho phép Cổ Lạc Nhi ở Cầm Sắt điện. Muốn để cho nàng chọc giận Nguyệt quý phi.
Làm người lười nhiều năm, dường như hắn thật sự trở nên có chút mệt mỏi.
Chẳng muốn xử lý những chuyện lộn xộn, chẳng muốn để ý quan hệ giữa hậu phi cùng triều thần rắc rối phức tạp.
Hậu cung, vốn là của phụ hoàng mẫu hậu cùng với mấy lão trung thần cứng ngắc đưa cho hắn.
Khi bọn họ cưỡng ép đưa những hậu phi này cho hắn, có từng hỏi qua ý nguyện của hắn?
Hơn nữa, một khi hắn sủng hạnh hậu phi, khó tránh khỏi mỗi ngày đều có tiết mục tranh sủng trình diễn.
Mẫu hậu đã không tránh né còn muốn chen vào một chân.
Ngẫm lại mà nhức đầu.
Về phần huyết mạch hoàng thất, khi hắn có ý trung nhân, hắn tự nhiên sẽ duy trì huyết mạch hoàng thất.
Nhưng nếu chỉ vì cái này mà sủng hạnh những hậu phi mình không hề thích, hơn nữa còn muốn vũ lộ quân triêm, như vậy, xem hắn là cái gì?
 (vũ lộ quân triêm: ân huệ cùng hưởng)
Rốt cuộc là hắn sủng hạnh các nàng, hay là bị các nàng sủng hạnh?
Vốn là trông cậy vào Cổ Lạc Nhi quấy hậu cung đến rối loạn, hắn mới dễ dàng tìm được lý do giải tán hậu cung.
Không nghĩ tới Cổ Lạc Nhi làm so với kỳ vọng của hắn còn tốt hơn, nàng chẳng những chỉnh trị Nguyệt quý phi, còn làm nhóm hậu phi tương lai có thể tìm được lối đi.
Thời gian này, hậu cung thanh tĩnh rất nhiều.
Về phần dùng thân phận Đạp Tuyết công tử tiếp cận nàng, đương nhiên có nguyên nhân khác.
Mọi thứ hắn đều đã cân nhắc chu đáo, chỉ là chính hắn không ngờ tới, hắn lại động tâm với Cổ Lạc Nhi.
Hơn nữa, trong một trong thời gian ngắn ngủi đã động tâm với nàng.
Đây là lần đầu, hắn động tâm với một nữ nhân.
Cửa bị đẩy ra, Cổ Lạc Nhi tắm gội xong toàn thân sạch sẽ nhẹ chân nhẹ tay bước vào.
Nàng đã thành thói quen, tiến vào phòng Đông Phong Túy phải nhẹ nhàng, tránh làm hắn tỉnh giấc.
Nàng cúi đầu, không hề chú ý tình hình trong phòng.
Mãi đến khi đóng cửa lại, mới quay người lại.
Đột nhiên nhìn thấy Đông Phong Túy đứng ở ngay giữa phòng, Cổ Lạc Nhi cả kinh thiếu chút nữa kêu ra tiếng.
Vỗ vỗ lồng ngực bị kinh hãi đến thình thịch nhảy lên, Cổ Lạc Nhi khó tin nhìn Đông Phong Túy.
"Oa, Hoàng thượng, làm sao người còn đứng ở đây, chưa đi ngủ sao? Hẳn không phải người đang mộng du đi?"
Đông Phong Túy bật cười.
"Trẫm đúng là đang mộng du."
Đứng ở chỗ này làm mộng tưởng hão huyền, mộng những gì hắn và Cổ Lạc Nhi đã trải qua, mộng tương lai của bọn hắn.
Cổ Lạc Nhi nào biết tâm tư của hắn, chỉ nghĩ là hắn đang nói giỡn.
"Phù" một tiếng, đã định đi về phía giường.
Ngẩng mắt vừa nhìn thấy giường, rồi lại nhớ tới chuyện xấu hổ phát sinh tối qua, vội vàng tự giác dừng lại.
Hỏi: "Hoàng thượng, đêm nay người ngủ thụy tháp hay ngủ giường hay đều ngủ cả hai?"
"Ngươi ngủ ở giường đi."
Đông Phong Túy không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng.
Cổ Lạc Nhi nghiêng nhẹ đầu quan sát hắn.
"Người nửa đêm đột nhiên lại muốn ngủ giường thì sao?"
Thấy Đông Phong Túy không trả lời, tự giác nói: "Ta vẫn nên trải chăn xuống sàn ngủ thì hơn."
Trên mặt đất trải thảm, có lẽ ngủ trên mặt đất cũng không phải là chuyện khó khăn.
Cổ Lạc Nhi quyết định lên giường, ôm chăn xuống trải nền đất.
Thời điểm đi ngang qua người Đông Phong Túy, Đông Phong Túy đột nhiên giữ cổ tay nàng lại.
"Khoan đã."
Cổ Lạc Nhi cảnh giác nhìn hắn.
Đông Phong Túy xem thường nói: "Ngươi không cần nhìn trẫm giống như tên hái hoa tặc. Trẫm đã nói, sẽ không sủng hạnh ngươi."
Cổ Lạc Nhi nhẹ nhàng thở ra.
"Hoàng thượng, còn có chuyện gì sao?"
"Lạc Nhi, hôm nay ngươi bị thương?"
Đông Phong Túy dáng vẻ phớt lờ hỏi.
Hiện giờ hắn không phải là Đạp Tuyết công tử, không thể trực tiếp kéo y sam Cổ Lạc Nhi để xem miệng vết thương của nàng.
Chỉ riêng kéo tay nàng, vẻ mặt nàng nhìn hắn đã không tốt rồi.
Thiếu chút nữa muốn nói cho nàng biết, kỳ thật, hắn chính là Đạp Tuyết công tử.
Song, những lời này chỉ quanh quẩn trong đầu vài vòng, rốt cuộc nói không nên lời.
Cổ Lạc Nhi đáp: "À, phải, nhưng không có gì, chỉ là một vết thương nhỏ. Đa tạ hoàng thượng quan tâm."
Trong lòng thầm nói, không biết là Nguyên Phương hay tên thị vệ nào bẩm báo chuyện này cho Đông Phong Túy.
Muốn tránh khỏi tay Đông Phong Túy, giãy vài cái cũng không tránh được.
Lại không dám dùng quá sức chọc giận hắn, Cổ Lạc Nhi đành phải tùy ý để Đông Phong Túy cầm lấy tay nàng.
"Ở đâu? Để trẫm xem."
"Không, không cần. Hôm nay Đạp Tuyết công tử cho ta một lọ thuốc, ta đã thoa lên. Không có gì đáng ngại."
Đông Phong Túy buông lỏng tay ra.
"Ngươi ngủ giường đi."
Nhàn nhạt bỏ lại một câu, Đông Phong Túy đến thẳng thụy tháp, quay lưng về phía Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi hối hận muốn tát cho mình một cái.
Tại sao nàng lại nói ra Đạp Tuyết công tử trước mặt Đông Phong Túy? Đã biết rõ hắn cực kỳ để ý rồi mà.
Để ý? Không, không phải hắn để ý, mà là mất mặt.
Cổ Lạc Nhi không dám tiếp tục vi phạm mệnh lệnh của hắn, chạy lên trên giường, cuộn tròn người nằm ngủ.
Đông Phong Túy nghe thấy tiếng nàng bò lên giường, khóe môi khẽ giương lên.
Cân nhắc, vừa rồi nàng cùng hắn lôi kéo vài cái, cũng không thấy nàng hiện ra chút đau đớn nào. Hơn nữa, nàng nói, nàng đã thoa thuốc.
Đại khái, thương thế của nàng thật sự không có gì đáng ngại.
Cổ Lạc Nhi sợ Đông Phong Túy lại mò lên giường, trừng mắt nhìn bóng lưng Đông Phong Túy, ngay cả mắt cũng không chớp.
Nhưng cuối cùng quá mệt mỏi, không cầm cự bao lâu đã thiếp đi.
Đông Phong Túy đứng dậy, đi tới bên giường, ngồi trên mép giường, nắm tay Cổ Lạc Nhi, bắt mạch cho nàng.
Hắn biết y lý.
Mạch đập rất bình thường, tựa hồ không có dấu hiệu trúng độc.
Chỉ là, có lẽ, Tiêu hồn tán của Lãnh Dạ không giống bình thường.
Đông Phong Túy buông Cổ Lạc Nhi ra, đứng dậy thay trang phục Đạp Tuyết công tử, lại nhìn Cổ Lạc Nhi ngoan ngoãn đang ngủ trên giường, khe khẽ mỉm cười, lách mình từ cửa sổ đi ra ngoài.
Ánh trăng sáng trong.
Thành hiệu trên sườn núi, một người thân khoác áo đen, đầu phủ mạng che mặt đen bóng dáng cao lớn đón gió lẳng lặng đứng.
Gió núi có chút nghịch động đến y sam cùng lụa đen của hắn, thân hình hắn lại không chút dịch chuyển.
Ánh trăng mờ ảo, một bóng dáng phục trang màu đen xuất hiện ở phía sau hắn.



Chương 103: Ám thông tin tức
"Lãnh Dạ, ngươi đã đến."
Giọng Đạp Tuyết công tử trầm thấp mà khàn khàn hỏi.
Thân hình hắn vẫn không chút xê dịch.
Lãnh Dạ yên lặng nhìn hắn.
"Đạp Tuyết, ngươi tìm ta?"
"Phải."
"Chuyện gì?"
"Ta muốn giải dược của Tiêu hồn tán."
Đạp Tuyết thẳng thắn nói.
Lãnh Dạ nhíu mi.
"Ngươi vì nàng đòi giải dược? Ngươi biết rõ thân phận của nàng."
"Thì có sao?"
Lời Đạp Tuyết thập phần giản lược.
Lãnh Dạ nghi hoặc nhìn hắn.
Đúng vậy, y thông qua một chút dấu vết để lại, nghi ngờ Đạp Tuyết công tử có thể là đương kim hoàng thượng Đông Phong Túy, chỉ là khổ nỗi không tìm được chứng cớ, mới mạo hiểm để Cổ Lạc Nhi giám thị Đông Phong Túy.
Không có biện pháp, thủ vệ hoàng cung quá nghiêm ngặt.
Thỉnh thoảng đi vào còn có thể, tỷ dụ như lần trước tiến cung gặp Cổ Lạc Nhi.
Nhưng muốn y phục một đêm canh giữ ở hoàng cung giám thị Đông Phong Túy, là chuyện tuyệt đối không thể làm được.
Nếu không, với người bình thường nghiêm minh như y, sao có thể để Cổ Lạc Nhi luôn muốn đục nước béo cò, còn không có chút võ công nào làm nội gián?
Lãnh Dạ nhìn Đạp Tuyết, sắc mặt lạnh như băng như thường, trong đôi mắt lại nổi lên một tầng ý cười nhàn nhạt trêu cợt cùng trào phúng.
"Ngươi muốn giải dược Tiêu hồn tán? Cho ta một lý do."
Có chút nghiêng đầu đánh giá bóng lưng Đạp Tuyết.
Hắn choàng chiếc áo rộng, quả thực không nhìn ra thân hình hắn.
Nhưng y tuyệt không nghi ngờ, người trước mặt đúng là người y đang điều tra – Đạp Tuyết công tử.
Khí thế này, còn cả thân thủ vừa mới lên núi, chỉ có thể là hắn.
Đạp Tuyết công tử thần bí khó lường, đêm nay lại chủ động tới tìm y.
"Ta có thể tháo diện sa xuống cho ngươi xem." Đạp Tuyết bình tĩnh trao đổi điều kiện.
Lãnh Dạ sửng sốt, Đạp Tuyết công tử thần bí tột cùng lại đồng ý để y trông thấy chân dung của hắn?
Y hao hết thiên tân vạn khổ, thậm chí buộc Cổ Lạc Nhi nuốt Tiêu hồn tán, chẳng phải chỉ để biết chân dung Đạp Tuyết công tử sao?
Điều kiện này thực sự rất mê người.
Chỉ là, Lãnh Dạ rất nhanh đã tỉnh ngộ lại.
"Dưới diện sa của ngươi hẳn sẽ không phủ một tấm mặt nạ đi?"
Giọng nói trước giờ vẫn luôn mỉa mai hiếm khi dẫn theo chút chế nhạo.
"Ngươi muốn nghĩ như vậy, ta cũng không có biện pháp." Đạp Tuyết buông buông tay.
"Ngươi nói đi, muốn thế nào ngươi mới bằng lòng đưa giải dược cho ta?"
Lãnh Dạ trầm ngâm một hồi, nói: "Ngươi cùng ta đi tới Ma Thiên Nhai một chuyến."
Đạp Tuyết khẩu khí vân đạm phong khinh hỏi: "Lúc nào?"
Lãnh Dạ mỉa mai hỏi lại: "Chẳng lẽ ngươi không biết sao?"
"Ngươi quả nhiên vì chuyện này tới."
"Đúng vậy."
Đạp Tuyết quay người lại, đối diện với Lãnh Dạ.
Lãnh Dạ có thể cảm nhận được đôi mắt sau lụa đen, ánh mắt vốn lạnh như băng trở nên càng thêm lạnh.
Cho dù cách một lớp che mặt, y cũng có thể cảm nhận được một dòng áp lực vô hình.
Đạp Tuyết nhìn Lãnh Dạ qua chiếc khăn che mặt, khẩu khí vẫn nhàn nhạt như cũ trả lời.
"Ta đồng ý. Có điều, đi Ma Thiên Nhai là chuyện ba tháng sau, Cổ Lạc Nhi nói, thời gian độc Tiêu hôn tán phát tác còn lại chưa đến một tháng."
Khóe môi Lãnh Dạ hiếm thấy giương lên một chút, nhưng lập tức liền khôi phục băng lãnh như thường.
"Trước tiên ta có thể đưa nàng một phần giải dược, lùi thời gian phát tác lại ba tháng."
"Quyết định vậy đi. Thỉnh Lãnh Dạ công tử đưa giải dược ra."
Lãnh Dạ không mang giải dược ra, thậm chí cả tay áo cũng không xê dịch.
"Ta không thể đưa ngươi giải dược."
"Ngươi muốn trực tiếp đưa cho Lạc Nhi?"
"Thông minh."
Đạp Tuyết thoáng trầm mặc, bỏ lại một câu: "Tùy ngươi."
Bóng đen chợt lóe, thân thể đã nâng trên không trung.
"Khoan đã."
Lãnh Dạ kêu.
Đạp Tuyết nghe vậy, khinh công bước lên một nhánh cây tùng, bồng bềnh đong đưa trong bóng đêm.
Lãnh Dạ âm thầm thán phục.
Người ta nói Đạp Tuyết công tử khinh công tuyệt vời, Đạp Tuyết Vô Ngân, hôm nay tận mắt nhìn thấy, quả thật như thế.
"Còn có chuyện gì?"
Giữa không trung truyền đến thanh âm trầm thấp của Đạp Tuyết.
"Giờ ngọ ngày mai, tại Túy Phong lâu, ta sẽ đưa giải dược cho Cổ Lạc Nhi. Nếu như ngươi không yên tâm, có thể tự mình đến xem."
"Được."
Thân ảnh trên cành tùng chưa rời đi vội, yên lặng một hồi.
Đạp Tuyết công tử còn nói: "Ngươi đã quyết định tự mình đưa giải dược cho nàng, như vậy, không cần nói ra giải dược này là ta giúp nàng đổi."
"Vì sao?"
Lãnh Dạ kỳ quái hỏi.
"Không cần thiết."
Trong tiếng trả lời, Đạp Tuyết đã lướt đi xa.
Lãnh Dạ khoanh tay đứng trên sườn núi, nhìn bóng đêm trống rỗng đã không còn bóng dáng Đạp Tuyết công tử, đăm chiêu suy nghĩ.
Giải dược, y đương nhiên không thể đưa Đạp Tuyết, chỉ có thể trực tiếp đưa Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy đương nhiên cũng hiểu được ý y, cho nên không cưỡng cầu.
Hắn chưa từng nghe qua Tiêu hồn tán, vốn định dựa vào giải dược suy đoán đây là loại độc gì, đáng tiếc Lãnh Dạ đề phòng quá nghiêm.
Nhất định không chịu đưa giải dược cho hắn.
Trở lại trong cung, Cổ Lạc Nhi vẫn ngủ say sưa. Thân thể cuộn mình thành một viên, giống hệt lúc trước khi hắn rời đi.
Đông Phong Túy cởi ngụy trang Đạp Tuyết công tử trên người, cất vào trong ô để quần áo.
Một thân bạch y nhanh nhẹn tới trước giường, ngồi bên giường, đối diện với Cổ Lạc Nhi.
Nhìn nhìn mà không khỏi lắc đầu.
Bị Lãnh Dạ dùng mạng ép buộc, ở cùng một chỗ với nam nhân mình không thích, vì sao nàng mỗi ngày còn có thể thật vui vẻ, vô ưu vô lự đây?
Ách, nam nhân - không thích?
Đông Phong Túy nói xong mới nhớ, nam nhân Cổ Lạc Nhi không thích chẳng phải hắn sao.
Trừng mắt nhìn Cổ Lạc Nhi đang mơ ngủ, Đông Phong Túy nắm tay Cổ Lạc Nhi, bắt mạch cho nàng.
Mạch đập rất bình thường, không có nơi nào bất thường.
Rốt cuộc Tiêu hồn tán là thứ gì?
Mà không có chút dấu hiệu nào, ti bỉ ẩn náu trong thân thể Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy buông tay Cổ Lạc Nhi, giúp nàng kéo chăn, đứng dậy rời đi, đến trước bàn sách xử lý chút việc.
Kỳ thực, thật không muốn rời đi.
Nhưng hắn không dám tiếp tục ngồi bên giường, ngồi xuống tiếp, hắn sợ sẽ không kìm lòng giống tối hôm qua, ôm Cổ Lạc Nhi chìm vào giấc ngủ.
Cổ Lạc Nhi đối với hết thảy hoàn toàn không biết, ngày hôm sau nếm qua điểm tâm rồi đến Minh Châu lâu như thường lệ.
Âm thầm vui mừng tối qua không có bị Đông Phong Túy quấy nhiễu.
Nhanh đến giờ ngọ, đúng thời điểm buôn bán trong Minh Châu lâu bận nhất, người làm Phúc Quý trong tiệm chạy tới, kéo Cổ Lạc Nhi sang một bên.
"Đông gia, có người tìm ngài."
 (Đông gia: Ông chủ, bà chủ, chủ nhân)
"Ai vậy?"
"Hắn đưa ta cầm cái này cho ngài xem."
Phúc Quý đem vật gì đó nắm trong tay đưa cho Cổ Lạc Nhi, sắc mặt Cổ Lạc Nhi lập tức thay đổi.
Thứ Phúc Quý cầm trong tay, chẳng phải đúng là vòng ngọc Lãnh Dạ đã trộm của nàng sao.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .